兰陵王·画阑直

(宋代)安道

画阑直。餖飣千红万碧。无端被,怪雨狂风,僽柳僝花禁春色。寻芳遍楚国。谁识。五陵俊客。流水远,题叶无情,雁足不来杳笺尺。浮生等萍迹。才卸却归鞍,坐未温席。匆匆还又京华食。叹聚少离多,漂零因甚,江南逢梅望寄驿。美人兮天北。悲恻。恨成积。怅钗玉尘生,猊金烟寂。绿杨芳草情何极。偏懒拨琵琶,愁听羌笛。梨花院落,黄昏後,珠泪滴。

《兰陵王·画阑直》拼音标注

lán líng wáng · huà lán zhí
huà lán zhí。
dòu dìng qiān hóng wàn bì。
wú duān bèi,
guài yǔ kuáng fēng,
zhòu lǐu chán huā jìn chūn sè。
xún fāng biàn chǔ guó。
shúi shì。
wǔ líng jùn kè。
líu shǔi yuǎn,
tí yè wú qíng,
yàn zú bù lái yǎo jiān chǐ。
fú shēng děng píng jī。
cái xiè què gūi ān,
zuò wèi wēn xí。
cōng cōng huán yòu jīng huá shí。
tàn jù shǎo lí duō,
piāo líng yīn shén,
jiāng nán féng méi wàng jì yì。
měi rén xī tiān běi。
bēi cè。
hèn chéng jī。
chàng chāi yù chén shēng,
ní jīn yān jì。
lv̀ yáng fāng cǎo qíng hé jí。
piān lǎn bō pí pá,
chóu tīng qiāng dí。
lí huā yuàn luò,
huáng hūn hòu,
zhū lèi dī 。