宿宝应

(宋代)安道

重岩烟霭合,宝閤春风暮。山深月影迟,坐久识归路。

伊昔府中彦,征骖同夜驻。徂年能几时,变灭等轻雾。

禅房伴茗饮,岂待酒中趣。卧来清不寐,瘦鹤惊宿露。

黎明觅旧题,松间宛如故。

《宿宝应》拼音标注

sù bǎo yìng
zhòng yán yān ǎi hé,
bǎo gé chūn fēng mù。
shān shēn yuè yǐng chí,
zuò jǐu shì gūi lù。
yī xī fǔ zhōng yàn,
zhēng cān tóng yè zhù。
cú nián néng jī shí,
biàn miè děng qīng wù。
shàn fáng bàn míng yǐn,
qǐ dài jǐu zhōng qù。
wò lái qīng bù mèi,
shòu hè liáng sù lù。
lí míng mì jìu tí,
sōng jiān wǎn rú gù。