感皇恩(驾霄亭观月)
(宋代)安道
诗眼看青天,几多虚旷。雨过凉生气萧爽。白云无定,吹散作、鳞鳞琼浪。尚馀星数点,浮空上。明月飞来,寒光磨荡。彷佛轮间桂枝长。倚风归去,纵长啸、一声悠扬。响摇山岳影,秋悲壮。
《感皇恩(驾霄亭观月)》拼音标注
gǎn huáng ēn ( jià xiāo tíng guān yuè )
shī yǎn kàn qīng tiān,
jī duō xū kuàng。
yǔ guò liáng shēng qì xiāo shuǎng。
bái yún wú dìng,
chūi sàn zuò 、 lín lín qióng làng。
shàng yú xīng shù diǎn,
fú kōng shàng。
míng yuè fēi lái,
hán guāng mó dàng。
páng fó lún jiān gùi zhī cháng。
yǐ fēng gūi qù,
zòng cháng xiào 、 yī shēng yōu yáng。
xiǎng yáo shān yuè yǐng,
qīu bēi zhuàng。