马贲以画花竹名政宣间其孙远得贲用笔意人物山水皆极其能余尝令图写林下景有感因赋以示远

(宋代)张镃

世间有真画,诗人干其初。世间有真诗,画工掇其馀。

飞潜与动植,模写极太虚。造物恶泄机,艺成不可居。

争如俗子通身俗,到处堆钱助痴福。断无神鬼泣篇章,岂识山川藏卷轴。

我因耽诗鬓如丝,尔缘耽画病欲羸。投笔急须将绢裂,真画真诗未尝灭。

《马贲以画花竹名政宣间其孙远得贲用笔意人物山水皆极其能余尝令图写林下景有感因赋以示远》拼音标注

mǎ bì yǐ huà huā zhú míng zhèng xuān jiān qí sūn yuǎn dé bì yòng bǐ yì rén wù shān shǔi jiē jí qí néng yú cháng lìng tú xiě lín xià jǐng yǒu gǎn yīn fù yǐ shì yuǎn
shì jiān yǒu zhēn huà,
shī rén gān qí chū。
shì jiān yǒu zhēn shī,
huà gōng duó qí yú。
fēi qián yǔ dòng zhí,
mó xiě jí tài xū。
zào wù è xiè jī,
yì chéng bù kě jū。
zhēng rú sú zǐ tōng shēn sú,
dào chù dūi qián zhù chī fú。
duàn wú shén gǔi qì piān zhāng,
qǐ shì shān chuān cáng juàn zhóu。
wǒ yīn dān shī bìn rú sī,
ěr yuán dān huà bìng yù léi。
tóu bǐ jí xū jiāng juàn liè,
zhēn huà zhēn shī wèi cháng miè。