近诗殊少閒行绿阴下喜成杂言以自勉继此当日课云

(宋代)张镃

去冬诗绝稀,作意待好作。作至病始苏,强赋情少真。

梅花到海棠,不过数十首。其间岂无兴,有笔慵开口。

每逢风日美,心醉人不知。林间行若狂,藉草或移时。

芳花倏扫踪,转作满园叶。油然翠欲流,剪若阴初叠。

老夫爱深处,穿树开生路。香不是风香,吹来复吹去。

扶筇仰面看,青子枝间团。引客任摘尝,庸讵疑整冠。

閒来坐根石,远望浑无隙。大似天女机,重重绿萝织。

黄蜂恐我嗔,拟住退逡巡。向夏吟更懒,却防蜂笑人。

从今当健走,古囊勤抖擞。莫作苍蝇鸣,常如狮子吼。

《近诗殊少閒行绿阴下喜成杂言以自勉继此当日课云》拼音标注

jìn shī shū shǎo xián xíng lv̀ yīn xià xǐ chéng zá yán yǐ zì miǎn jì cǐ dāng rì kè yún
qù dōng shī jué xī,
zuò yì dài hǎo zuò。
zuò zhì bìng shǐ sū,
qiáng fù qíng shǎo zhēn。
méi huā dào hǎi táng,
bù guò shù shí shǒu。
qí jiān qǐ wú xīng,
yǒu bǐ yōng kāi kǒu。
měi féng fēng rì měi,
xīn zùi rén bù zhī。
lín jiān xíng ruò kuáng,
jiè cǎo huò yí shí。
fāng huā shū sǎo zōng,
zhuǎn zuò mǎn yuán yè。
yóu rán cùi yù líu,
jiǎn ruò yīn chū dié。
lǎo fū ài shēn chù,
chuān shù kāi shēng lù。
xiāng bù shì fēng xiāng,
chūi lái fù chūi qù。
fú qióng yǎng miàn kàn,
qīng zǐ zhī jiān tuán。
yǐn kè rèn zhāi cháng,
yōng jù yí zhěng guān。
xián lái zuò gēn shí,
yuǎn wàng hún wú xì。
dà sì tiān nv̌ jī,
zhòng zhòng lv̀ luó zhī。
huáng fēng kǒng wǒ tián,
nǐ zhù tùi qūn xún。
xiàng xià yín gèng lǎn,
què fáng fēng xiào rén。
cóng jīn dāng jiàn zǒu,
gǔ náng qín dǒu sǒu。
mò zuò cāng yíng míng,
cháng rú shī zǐ hǒu。