题赵文敏公木石有先师题于上

(元代)张翥

吴兴笔法妙天下,人藏片楮无遗者。南阳诗律动江湖,一篇才出人争写。

二老风流倾一时,只今传画仍传诗。清涵月露秋见影,黑入雷雨寒无姿。

仇山黄鹤去不返,苕溪鸥波岁俱晚。好呼铁爪夜铮铮,刻向青珉照人眼。

《题赵文敏公木石有先师题于上》拼音标注

tí zhào wén mǐn gōng mù shí yǒu xiān shī tí yú shàng
wú xīng bǐ fǎ miào tiān xià,
rén cáng piàn chǔ wú yí zhě。
nán yáng shī lv̀ dòng jiāng hú,
yī piān cái chū rén zhēng xiě。
èr lǎo fēng líu qīng yī shí,
zhǐ jīn chuán huà réng chuán shī。
qīng hán yuè lù qīu jiàn yǐng,
hēi rù léi yǔ hán wú zī。
chóu shān huáng hè qù bù fǎn,
tiáo xī ōu bō sùi jù wǎn。
hǎo hū tiě zhuǎ yè zhēng zhēng,
kè xiàng qīng mín zhào rén yǎn。