稚桐

(元代)张仲深

分得灵根自峄阳,亭亭翠干及人长。莫辞拱把当风露,他日终经宿凤凰。

《稚桐》拼音标注

zhì tóng
fēn dé líng gēn zì yì yáng,
tíng tíng cùi gān jí rén cháng。
mò cí gǒng bǎ dāng fēng lù,
tā rì zhōng jīng sù fèng huáng。