风木吟为莆阳康子作也康子痛二亲逝不逮养恒有皋鱼之悲乃余悲实同康子故遂作诗二章 其一
(明代)尹台
夕风吹庭树,柯叶自飘扬。胡然抱深痛,永夜结中肠。
严霜悴芳野,众木纷萎黄。飒飒风愈厉,摧残增感伤。
游子顾之叹,飞鸟亦徬徨。飞鸟恋旧木,游子思故乡。
故乡有寒原,坟冢郁相望。岂不悼存没,劬劳思所将。
天地靡终极,阴阳浩茫茫。逝者窅无作,松柏郁高冈。
我欲竟此曲,此曲悲且长。愿假东南翼,寄托以回翔。
《风木吟为莆阳康子作也康子痛二亲逝不逮养恒有皋鱼之悲乃余悲实同康子故遂作诗二章 其一》拼音标注
fēng mù yín wèi fǔ yáng kāng zǐ zuò yě kāng zǐ tòng èr qīn shì bù dài yǎng héng yǒu gāo yú zhī bēi nǎi yú bēi shí tóng kāng zǐ gù sùi zuò shī èr zhāng qí yī
xī fēng chūi tíng shù,
kē yè zì piāo yáng。
hú rán bào shēn tòng,
yǒng yè jié zhōng cháng。
yán shuāng cùi fāng yě,
zhòng mù fēn wēi huáng。
sà sà fēng yù lì,
cūi cán zēng gǎn shāng。
yóu zǐ gù zhī tàn,
fēi niǎo yì páng huáng。
fēi niǎo liàn jìu mù,
yóu zǐ sī gù xiāng。
gù xiāng yǒu hán yuán,
fén zhǒng yù xiāng wàng。
qǐ bù dào cún méi,
qú láo sī suǒ jiāng。
tiān dì mǐ zhōng jí,
yīn yáng hào máng máng。
shì zhě yǎo wú zuò,
sōng bǎi yù gāo gāng。
wǒ yù jìng cǐ qū,
cǐ qū bēi qiě cháng。
yuàn jiǎ dōng nán yì,
jì tuō yǐ húi xiáng。