长亭怨慢 夕阳

(清代)殷秉玑

看一角高楼红晕。望断遥天,画栏偷凭。柳外长遥,艳魂早已化秋冷。

落花三径。吹不去春风影。万古此茫茫,算多少英华消尽。

重认。已孤村不见,只见远山明净。几番雨过,又小小新蟾相映。

最愁是、一纤匆匆,共荒渡、片帆刚趁。正鸦背归来,馀恨人间犹剩。

《长亭怨慢 夕阳》拼音标注

cháng tíng yuàn màn xī yáng
kàn yī jiǎo gāo lóu hóng yūn。
wàng duàn yáo tiān,
huà lán tōu píng。
lǐu wài cháng yáo,
yàn hún zǎo yǐ huà qīu lěng。
luò huā sān jìng。
chūi bù qù chūn fēng yǐng。
wàn gǔ cǐ máng máng,
suàn duō shǎo yīng huá xiāo jǐn。
zhòng rèn。
yǐ gū cūn bù jiàn,
zhǐ jiàn yuǎn shān míng jìng。
jī fān yǔ guò,
yòu xiǎo xiǎo xīn chán xiāng yìng。
zùi chóu shì 、 yī xiān cōng cōng,
gòng huāng dù 、 piàn fān gāng chèn。
zhèng yā bèi gūi lái,
yú hèn rén jiān yóu shèng。