吴章岭出庐山是李白别内处

(清代)易顺鼎

长飙吹散五峰云,化作群龙到东海。我亦乘风下九江,青天俯视楼船在,寰中冰炭煮日月,物外沧桑幻烟霭。

吴章岭上看云还,夕阳明灭千万山。谁倚山堂映酒看,镜边五老回朱颜。

半角楼台自朝暮,梦飞不到阑干殷。忽惊脚踏天梯古,李白精魂在何许。

当日绸缪为别离,人生跬步多歧路。赠此悲酸千载心,涕泪因风洒吴楚。

玉杖西还黄鹤楼,潇湘南去更悠悠。明朝回首一千里,瀑布残阳天际流。

《吴章岭出庐山是李白别内处》拼音标注

wú zhāng líng chū lú shān shì lǐ bái bié nèi chù
cháng biāo chūi sàn wǔ fēng yún,
huà zuò qún lóng dào dōng hǎi。
wǒ yì chéng fēng xià jǐu jiāng,
qīng tiān fǔ shì lóu chuán zài,
huán zhōng bīng tàn zhǔ rì yuè,
wù wài cāng sāng huàn yān ǎi。
wú zhāng líng shàng kàn yún huán,
xī yáng míng miè qiān wàn shān。
shúi yǐ shān táng yìng jǐu kàn,
jìng biān wǔ lǎo húi zhū yán。
bàn jiǎo lóu tái zì zhāo mù,
mèng fēi bù dào lán gān yīn。
hū liáng jiǎo tà tiān tī gǔ,
lǐ bái jīng hún zài hé xǔ。
dāng rì chóu móu wèi bié lí,
rén shēng kǔi bù duō qí lù。
zèng cǐ bēi suān qiān zài xīn,
tì lèi yīn fēng sǎ wú chǔ。
yù zhàng xī huán huáng hè lóu,
xiāo xiāng nán qù gèng yōu yōu。
míng zhāo húi shǒu yī qiān lǐ,
pù bù cán yáng tiān jì líu。