太常引 其一 秦淮遇雨 泊舟幽绝处 以此调写之
(清代)易顺鼎
斜阳忽失树间明。红堕听无声。遮断蒋山青。看听气、来从孝陵。
溪光似镜,无人到也,沙鸟自梳翎。蟾界洗成冰。更洗出、鸥天水晶。
《太常引 其一 秦淮遇雨,泊舟幽绝处,以此调写之》拼音标注
tài cháng yǐn qí yī qín huái yù yǔ,bó zhōu yōu jué chù,yǐ cǐ diào xiě zhī
xié yáng hū shī shù jiān míng。
hóng duò tīng wú shēng。
zhē duàn jiǎng shān qīng。
kàn tīng qì 、 lái cóng xiào líng。
xī guāng sì jìng,
wú rén dào yě,
shā niǎo zì shū líng。
chán jiè xǐ chéng bīng。
gèng xǐ chū 、 ōu tiān shǔi jīng。