霜花腴 其一

(清代)易顺鼎

扣阑唤马恨玉钗,秋来不挂臣冠。朱户飞镂,翠微流水,今宵梦到俱难。

雁绳暝宽。怕断魂犹在风前。甚吴天也替人愁,泪花飘雨一江寒。

双鬓绿波曾识,怎萧然独去,照影如蝉。离墨偏浓,呼鸦题句,乱山为我铺笺。

傍桥系船。对越娥妆镜婵娟。剩前头几树凉红,独欹霜枕看。

《霜花腴 其一》拼音标注

shuāng huā yú qí yī
kòu lán huàn mǎ hèn yù chāi,
qīu lái bù guà chén guān。
zhū hù fēi lòu,
cùi wēi líu shǔi,
jīn xiāo mèng dào jù nán。
yàn shéng míng kuān。
pà duàn hún yóu zài fēng qián。
shén wú tiān yě tì rén chóu,
lèi huā piāo yǔ yī jiāng hán。
shuāng bìn lv̀ bō céng shì,
zěn xiāo rán dú qù,
zhào yǐng rú chán。
lí mò piān nóng,
hū yā tí jù,
luàn shān wèi wǒ pū jiān。
bàng qiáo xì chuán。
dùi yuè é zhuāng jìng chán juān。
shèng qián tóu jī shù liáng hóng,
dú yī shuāng zhěn kàn。