莺啼序 檃栝兰亭序

(清代)易顺鼎

永和九年癸丑,正暮春天气。修禊事、因集兰亭,群贤少长咸至。

有修竹、崇山曲水,流觞列坐清湍次。又何须弦管,始堪叙幽思。

宇宙甚宽,骋怀游目,信赏心乐事。念吾辈、随分周旋,相与俯仰一世。

或晤言、室庐之内,或放浪、形骸之外。要其间、静躁殊途,悲欢同致。

当其自得,内顾欣然,不知老将至。迨他日、所之既倦,情随事改。

一转瞬间,迹皆陈矣。荣枯通塞,终归于尽,时移境变犹嗟悼,况千秋万岁都无几。

死生事大,昔人兴感之由,秖今若合符契。临文嘅往,难喻诸怀,每不能自已。

固亦知彭殇悉妄,修短难言,以后视今,由视昔尔。

委心随化,斯诚妙旨。同时所述皆足录,料尊前、怀抱初无异。

后人追溯芳踪,应览遗文,悠然感此。

《莺啼序 檃栝兰亭序》拼音标注

yīng tí xù yǐn guā lán tíng xù
yǒng hé jǐu nián gǔi chǒu,
zhèng mù chūn tiān qì。
xīu xì shì 、 yīn jí lán tíng,
qún xián shǎo cháng xián zhì。
yǒu xīu zhú 、 chóng shān qū shǔi,
líu shāng liè zuò qīng tuān cì。
yòu hé xū xián guǎn,
shǐ kān xù yōu sī。
yǔ zhòu shén kuān,
chěng huái yóu mù,
xìn shǎng xīn lè shì。
niàn wú bèi 、 súi fēn zhōu xuán,
xiāng yǔ fǔ yǎng yī shì。
huò wù yán 、 shì lú zhī nèi,
huò fàng làng 、 xíng hái zhī wài。
yào qí jiān 、 jìng zào shū tú,
bēi huān tóng zhì。
dāng qí zì dé,
nèi gù xīn rán,
bù zhī lǎo jiāng zhì。
dài tā rì 、 suǒ zhī jì juàn,
qíng súi shì gǎi。
yī zhuǎn shùn jiān,
jī jiē chén yǐ。
róng kū tōng sāi,
zhōng gūi yú jǐn,
shí yí jìng biàn yóu jiē dào,
kuàng qiān qīu wàn sùi dū wú jī。
sǐ shēng shì dà,
xī rén xīng gǎn zhī yóu,
zhī jīn ruò hé fú qì。
lín wén kǎi wǎng,
nán yù zhū huái,
měi bù néng zì yǐ。
gù yì zhī péng shāng xī wàng,
xīu duǎn nán yán,
yǐ hòu shì jīn,
yóu shì xī ěr。
wěi xīn súi huà,
sī chéng miào zhǐ。
tóng shí suǒ shù jiē zú lù,
liào zūn qián 、 huái bào chū wú yì。
hòu rén zhūi sù fāng zōng,
yìng lǎn yí wén,
yōu rán gǎn cǐ。