锁窗寒 春寒 用玉田体

(清代)易顺鼎

浅屐敲菭,深镫剪韭,水窗还凭。归来燕子,社事和烟俱冷。

似斜街、那家掩扉,卖花声里东风紧。有谁知昨夜,寒多曾倚,被鸳双忍。

残粉。衫痕凝。又碧桃巷湿,绿杨天暝。春愁次第,都让小楼收尽。

约海棠、今宵半开,嫩红一帘停梦等。最无端、闷了芳骢,江堤晴未稳。

《锁窗寒 春寒,用玉田体》拼音标注

suǒ chuāng hán chūn hán,yòng yù tián tǐ
qiǎn jī qiāo tái,
shēn dēng jiǎn jǐu,
shǔi chuāng huán píng。
gūi lái yàn zǐ,
shè shì hé yān jù lěng。
sì xié jiē 、 nà jiā yǎn fēi,
mài huā shēng lǐ dōng fēng jǐn。
yǒu shúi zhī zuó yè,
hán duō céng yǐ,
bèi yuān shuāng rěn。
cán fěn。
shān hén níng。
yòu bì táo xiàng shī,
lv̀ yáng tiān míng。
chūn chóu cì dì,
dū ràng xiǎo lóu shōu jǐn。
yuē hǎi táng 、 jīn xiāo bàn kāi,
nèn hóng yī lián tíng mèng děng。
zùi wú duān 、 mèn le fāng cōng,
jiāng dī qíng wèi wěn。