阳乐故城
(宋代)安道
典午河山尚有名,兴从阳乐故城生。夕阳门巷丘墟久,春草池塘野水平。废堞栖乌啼夜月,闲壕留雁叫寒更。人民非处桃花在,一度东风一度荣。
《阳乐故城》拼音标注
yáng lè gù chéng
diǎn wǔ hé shān shàng yǒu míng,
xīng cóng yáng lè gù chéng shēng。
xī yáng mén xiàng qīu xū jǐu,
chūn cǎo chí táng yě shǔi píng。
fèi dié qī wū tí yè yuè,
xián háo líu yàn jiào hán gèng。
rén mín fēi chù táo huā zài,
yī dù dōng fēng yī dù róng 。