惠端琴铭
(宋代)王庭圭
大江之西,卢水之阴。有三昧手,斲无量音。有动法窟,是为老端之琴。
盖尝求师于海中,登蓬莱阆风之岑,听海水林木之萧森。
采枯桐以寄其妙绝,信哉点瓦砾而成金。
《惠端琴铭》拼音标注
hùi duān qín míng
dà jiāng zhī xī,
lú shǔi zhī yīn。
yǒu sān mèi shǒu,
zhuó wú liàng yīn。
yǒu dòng fǎ kū,
shì wèi lǎo duān zhī qín。
gài cháng qíu shī yú hǎi zhōng,
dēng péng lái lǎng fēng zhī cén,
tīng hǎi shǔi lín mù zhī xiāo sēn。
cǎi kū tóng yǐ jì qí miào jué,
xìn zāi diǎn wǎ lì ér chéng jīn。