沁园春 春草

(清代)王荪

才过冰霜,天涯雨润,挹染轻尘。绕长堤曲岸,愁烟迷雾,故宫荒榭,怨绿凝云。

最是年年,送人南浦,一唱阳关黯断魂。凄凉景,况邮亭去马,踏遍蹄痕。

青青。不见王孙。有几处江头泪未匀。更碧砌闲来,香侵绫袜,瑶阶散步,色染罗裙。

低唤丫鬟,忙寻台榭,拔得柔苗种种新。消清昼,共双双姊妹,赌向花茵。

《沁园春 春草》拼音标注

qìn yuán chūn chūn cǎo
cái guò bīng shuāng,
tiān yá yǔ rùn,
yì rǎn qīng chén。
rào cháng dī qū àn,
chóu yān mí wù,
gù gōng huāng xiè,
yuàn lv̀ níng yún。
zùi shì nián nián,
sòng rén nán pǔ,
yī chàng yáng guān àn duàn hún。
qī liáng jǐng,
kuàng yóu tíng qù mǎ,
tà biàn tí hén。
qīng qīng。
bù jiàn wáng sūn。
yǒu jī chù jiāng tóu lèi wèi yún。
gèng bì qì xián lái,
xiāng qīn líng wà,
yáo jiē sàn bù,
sè rǎn luō qún。
dī huàn yā huán,
máng xún tái xiè,
bá dé róu miáo zhǒng zhǒng xīn。
xiāo qīng zhòu,
gòng shuāng shuāng zǐ mèi,
dǔ xiàng huā yīn。