题孟姜女

(宋代)安道

祠前芳草踏还生,今昔犹存姜女名。判死一身归大块,误人百岁是长城。

形留石镜寒生魄,泪滴岩泉夜有声。故国云山隔湘楚,芳踪何处觅归程。

《题孟姜女》拼音标注

tí mèng jiāng nv̌
cí qián fāng cǎo tà huán shēng,
jīn xī yóu cún jiāng nv̌ míng。
pàn sǐ yī shēn gūi dà kuài,
wù rén bǎi sùi shì cháng chéng。
xíng líu shí jìng hán shēng pò,
lèi dī yán quán yè yǒu shēng。
gù guó yún shān gé xiāng chǔ,
fāng zōng hé chù mì gūi chéng。