蠡勺亭观海
(宋代)安道
登高丘而望远海,坐见万里之波涛。长天见廓云景异,春阴偃蹇鱼龙高。
怒潮乘风立千丈,虎蛟水兕纷腾逃。群灵潜结万蜃气,一痕未没三山椒。
须臾势尽潮亦止,波淡天清静如绮。菱苔沈绿纷塘坳,螺蚌摇光散沙汭。
参差岛屿罗殊域,纷如星宿秋天里。击我剑,听君歌,有酒不饮当奈何。
日主祠前水萧瑟,仙人台上云嵯峨。羡门高誓不可见,秦皇汉武空经过。
祇今指顾伤怀抱,黄腄㡉瓶尽荒草。人生快意无几时,明镜朱颜岂长好。
吾将避世女姑山,不然垂钓蜉蝣岛。
《蠡勺亭观海》拼音标注
lǐ sháo tíng guān hǎi
dēng gāo qīu ér wàng yuǎn hǎi,
zuò jiàn wàn lǐ zhī bō tāo。
cháng tiān jiàn kuò yún jǐng yì,
chūn yīn yǎn jiǎn yú lóng gāo。
nù cháo chéng fēng lì qiān zhàng,
hǔ jiāo shǔi sì fēn téng táo。
qún líng qián jié wàn shèn qì,
yī hén wèi méi sān shān jiāo。
xū yú shì jǐn cháo yì zhǐ,
bō dàn tiān qīng jìng rú qǐ。
líng tái shěn lv̀ fēn táng ào,
luó bàng yáo guāng sàn shā rùi。
cān chà dǎo yǔ luō shū yù,
fēn rú xīng sù qīu tiān lǐ。
jí wǒ jiàn,
tīng jūn gē,
yǒu jǐu bù yǐn dāng nài hé。
rì zhǔ cí qián shǔi xiāo sè,
xiān rén tái shàng yún cuó é。
xiàn mén gāo shì bù kě jiàn,
qín huáng hàn wǔ kōng jīng guò。
qí jīn zhǐ gù shāng huái bào,
huáng chúi xián píng jǐn huāng cǎo。
rén shēng kuài yì wú jī shí,
míng jìng zhū yán qǐ cháng hǎo。
wú jiāng bì shì nv̌ gū shān,
bù rán chúi diào fú yóu dǎo。