通州水月庵三用清虚堂韵
(宋代)安道
凫翁三五嬉晴沙,残僧闲关如退衙。黄芦苦竹隐缺岸,水荭往往飘残花。
濠濮会心岂在远,便可泛宅仍浮家。水关上接鲍丘水,伯圭战地啼寒鸦。
卓老一抔没荆棘,惟怜文采兼奇葩。古人于此两寂寞,高枕且听风炉茶。
漕河如林万樯立,负城时送回帆挝。仿佛扁舟落吾手,背痒欲倩鸟爪爬。
病鹤触笼翅翎短,老随鸡鹜吁可嗟。安得十洲纵汗漫,排空一气凌云霞。
《通州水月庵三用清虚堂韵》拼音标注
tōng zhōu shǔi yuè ān sān yòng qīng xū táng yùn
fú wēng sān wǔ xī qíng shā,
cán sēng xián guān rú tùi yá。
huáng lú kǔ zhú yǐn quē àn,
shǔi hóng wǎng wǎng piāo cán huā。
háo pú hùi xīn qǐ zài yuǎn,
biàn kě fàn zhái réng fú jiā。
shǔi guān shàng jiē bào qīu shǔi,
bó gūi zhàn dì tí hán yā。
zhuō lǎo yī póu méi jīng jí,
wéi lián wén cǎi jiān qí pā。
gǔ rén yú cǐ liǎng jì mò,
gāo zhěn qiě tīng fēng lú chá。
cáo hé rú lín wàn qiáng lì,
fù chéng shí sòng húi fān zhuā。
fǎng fó biǎn zhōu luò wú shǒu,
bèi yǎng yù qiàn niǎo zhuǎ pá。
bìng hè hóng lóng chì líng duǎn,
lǎo súi jī mù xū kě jiē。
ān dé shí zhōu zòng hàn màn,
pái kōng yī qì líng yún xiá。