文旆山

(宋代)安道

魏氏当年礼斗坛,至今遗址在人间。苍梧已老烟霞淡,丹灶空馀岁月閒。

铃铎夜深惊睡鹤,幡幢晴影上空山。后人自愧縻婚宦,不得追随款旧关。

《文旆山》拼音标注

wén pèi shān
wèi shì dāng nián lǐ dǒu tán,
zhì jīn yí zhǐ zài rén jiān。
cāng wú yǐ lǎo yān xiá dàn,
dān zào kōng yú sùi yuè xián。
líng duó yè shēn liáng shùi hè,
fān chuáng qíng yǐng shàng kōng shān。
hòu rén zì kùi mí hūn huàn,
bù dé zhūi súi kuǎn jìu guān。