杏林春意为医士凌永诚赋

(明代)童轩

岂不闻董仙昔日居庐峰,医全造化通神功。功存利济不责报,年多植杏成芳丛。

君家亦是岐黄学,金匮名方绍高躅。拯世宁论子母钱,活人剩贮君臣药。

一来卖药知几年,声华不减匡庐仙。回生起死亦无数,深林种杏如公田。

绮疏春暖涵晴日,赤箭青芝正初出。都人争植不辞劳,斲碎香苔破春碧。

土脉阳和雨露肥,青枝茁出皆蓓蕾。忽然一夜春风动,千树万树红霞开。

年年二月复三月,儿女争看好颜色。不羡玄都观里花,宁誇太华峰头叶。

看花曾记上林游,花压乌纱照醉眸。晴雪堕霞粘翠箔,綵云飘影下朱楼。

于今南国暌违久,惆怅东风一卮酒。卧病闭门春色深,长吟北望频搔首。

感君为我活沉痾,援溺扶危惠实多。五株岂足报君惠,为赋杏林春意歌。

《杏林春意为医士凌永诚赋》拼音标注

xìng lín chūn yì wèi yì shì líng yǒng chéng fù
qǐ bù wén dǒng xiān xī rì jū lú fēng,
yì quán zào huà tōng shén gōng。
gōng cún lì jì bù zé bào,
nián duō zhí xìng chéng fāng cóng。
jūn jiā yì shì qí huáng xué,
jīn gùi míng fāng shào gāo zhú。
zhěng shì níng lùn zǐ mǔ qián,
huó rén shèng zhǔ jūn chén yào。
yī lái mài yào zhī jī nián,
shēng huá bù jiǎn kuāng lú xiān。
húi shēng qǐ sǐ yì wú shù,
shēn lín zhǒng xìng rú gōng tián。
qǐ shū chūn nuǎn hán qíng rì,
chì jiàn qīng zhī zhèng chū chū。
dū rén zhēng zhí bù cí láo,
zhuó sùi xiāng tái pò chūn bì。
tǔ mài yáng hé yǔ lù féi,
qīng zhī zhuó chū jiē bèi lěi。
hū rán yī yè chūn fēng dòng,
qiān shù wàn shù hóng xiá kāi。
nián nián èr yuè fù sān yuè,
ér nv̌ zhēng kàn hǎo yán sè。
bù xiàn xuán dū guān lǐ huā,
níng kuā tài huá fēng tóu yè。
kàn huā céng jì shàng lín yóu,
huā yā wū shā zhào zùi móu。
qíng xuě duò xiá nián cùi bó,
cǎi yún piāo yǐng xià zhū lóu。
yú jīn nán guó kúi wéi jǐu,
chóu chàng dōng fēng yī zhī jǐu。
wò bìng bì mén chūn sè shēn,
cháng yín běi wàng pín sāo shǒu。
gǎn jūn wèi wǒ huó chén ē,
yuán nì fú wēi hùi shí duō。
wǔ zhū qǐ zú bào jūn hùi,
wèi fù xìng lín chūn yì gē。