仙居书屋为相国商公题
(明代)童轩
仙居之山几千仞兮,芙蓉万叠屼然直上芙孤撑。
攒峰西来拥其下,是为金华诸山兮,左右环拱罗立芙相迎。
红尘隔断数百里,时有彩云片片生。其间兮只疑方壶圆峤之在目,丹厓翠壁掩映芙霄峥。
玉堂老仙昔居此,诛茆缚屋时躬耕。贮书万卷日披诵,列仙环侍皆儒生。
当窗翠屏宜晚对,飞流喷作瀑布声。乱藤苍苍挂寒雨,白石一径香生蘅。
松风旦夕发清籁,彷佛天上来鸾笙。幽深宛似白鹿洞,翛然一段沧洲情。
有时纵步一登眺,但见琪花瑶草不可以名状兮,上有好鸟宛宛声和鸣。
老仙抱道非逃名,慨然有志忧疲氓。一朝飞步朝天京,万言披腹琅玕呈。
玉帝见之喜,首擢桂籍魁群英。十年补衮作霖雨,诸方入贡歌升平。
列仙亦继起,先后俱登瀛。锵锵环佩趋承明,文章班马世所惊。
回首仙居山,嵯峨天外横。想当太古毓元气,间世降此长庚精。
地灵人杰信非偶,高名可轧岱与衡。何须采药三山行,何须承露双金茎。
乃知仙人在清世,秦皇汉武白首望幸空无成。
《仙居书屋为相国商公题》拼音标注
xiān jū shū wū wèi xiāng guó shāng gōng tí
xiān jū zhī shān jī qiān rèn xī,
fú róng wàn dié wù rán zhí shàng fú gū chēng。
zǎn fēng xī lái yǒng qí xià,
shì wèi jīn huá zhū shān xī,
zuǒ yòu huán gǒng luō lì fú xiāng yíng。
hóng chén gé duàn shù bǎi lǐ,
shí yǒu cǎi yún piàn piàn shēng。
qí jiān xī zhǐ yí fāng hú yuán jiào zhī zài mù,
dān yá cùi bì yǎn yìng fú xiāo zhēng。
yù táng lǎo xiān xī jū cǐ,
zhū mǎo fú wū shí gōng gēng。
zhǔ shū wàn juàn rì pī sòng,
liè xiān huán shì jiē rú shēng。
dāng chuāng cùi píng yí wǎn dùi,
fēi líu pēn zuò pù bù shēng。
luàn téng cāng cāng guà hán yǔ,
bái shí yī jìng xiāng shēng héng。
sōng fēng dàn xī fā qīng lài,
páng fó tiān shàng lái luán shēng。
yōu shēn wǎn sì bái lù dòng,
xiāo rán yī duàn cāng zhōu qíng。
yǒu shí zòng bù yī dēng tiào,
dàn jiàn qí huā yáo cǎo bù kě yǐ míng zhuàng xī,
shàng yǒu hǎo niǎo wǎn wǎn shēng hé míng。
lǎo xiān bào dào fēi táo míng,
kǎi rán yǒu zhì yōu pí máng。
yī zhāo fēi bù zhāo tiān jīng,
wàn yán pī fù láng gān chéng。
yù dì jiàn zhī xǐ,
shǒu zhuó gùi jí kúi qún yīng。
shí nián bǔ gǔn zuò lín yǔ,
zhū fāng rù gòng gē shēng píng。
liè xiān yì jì qǐ,
xiān hòu jù dēng yíng。
qiāng qiāng huán pèi qū chéng míng,
wén zhāng bān mǎ shì suǒ liáng。
húi shǒu xiān jū shān,
cuó é tiān wài héng。
xiǎng dāng tài gǔ yù yuán qì,
jiān shì jiàng cǐ cháng gēng jīng。
dì líng rén jié xìn fēi ǒu,
gāo míng kě yà dài yǔ héng。
hé xū cǎi yào sān shān xíng,
hé xū chéng lù shuāng jīn jīng。
nǎi zhī xiān rén zài qīng shì,
qín huáng hàn wǔ bái shǒu wàng xìng kōng wú chéng。