松云轩为陶希文先生题
(明代)童轩
当轩植长松,苍翠堕寒玉。风吹白云来,就我檐端宿。
我昔挟策去,排云叫天扉。胸中一万字,五色云锦辉。
当时一出真堪重,直欲擎天架梁栋。何知匠石匪奇工,缩手旁观不能用。
归来巢云入云中,翩然解组凌飞鸿。风流酷似孟夫子,孤高不减庐山翁。
朝看松上云,暮抚云下松。云开绝壁倚翠色,蜿蜒千尺蟠虬龙。
怡情爱此云松好,金粉堆香晴不扫。怒涛翻壑泻长空,老鹤一声山月小。
此时抱云松下眠,红尘不到心悠然。梦回散发一长啸但见,白云万顷秋无边。
君不见长安重桃李,卖松入市难求利。又不见孤云离海东,漠漠还山寻旧踪。
云飞无心任舒卷,松劲有节欺霜风。悠扬不学肤寸合,偃蹇岂与群芳同。
长材辜负廊庙器,大志蹉跎霖雨功。白衣苍狗自千变,何年十八君为公。
《松云轩为陶希文先生题》拼音标注
sōng yún xuān wèi táo xī wén xiān shēng tí
dāng xuān zhí cháng sōng,
cāng cùi duò hán yù。
fēng chūi bái yún lái,
jìu wǒ yán duān sù。
wǒ xī xié cè qù,
pái yún jiào tiān fēi。
xiōng zhōng yī wàn zì,
wǔ sè yún jǐn hūi。
dāng shí yī chū zhēn kān zhòng,
zhí yù qíng tiān jià liáng dòng。
hé zhī jiàng shí fěi qí gōng,
suō shǒu páng guān bù néng yòng。
gūi lái cháo yún rù yún zhōng,
piān rán jiě zǔ líng fēi hóng。
fēng líu kù sì mèng fū zǐ,
gū gāo bù jiǎn lú shān wēng。
zhāo kàn sōng shàng yún,
mù fǔ yún xià sōng。
yún kāi jué bì yǐ cùi sè,
wān yán qiān chǐ pán qíu lóng。
yí qíng ài cǐ yún sōng hǎo,
jīn fěn dūi xiāng qíng bù sǎo。
nù tāo fān hè xiè cháng kōng,
lǎo hè yī shēng shān yuè xiǎo。
cǐ shí bào yún sōng xià mián,
hóng chén bù dào xīn yōu rán。
mèng húi sàn fā yī cháng xiào dàn jiàn,
bái yún wàn qǐng qīu wú biān。
jūn bù jiàn cháng ān zhòng táo lǐ,
mài sōng rù shì nán qíu lì。
yòu bù jiàn gū yún lí hǎi dōng,
mò mò huán shān xún jìu zōng。
yún fēi wú xīn rèn shū juàn,
sōng jìng yǒu jié qī shuāng fēng。
yōu yáng bù xué fū cùn hé,
yǎn jiǎn qǐ yǔ qún fāng tóng。
cháng cái gū fù láng miào qì,
dà zhì cuō tuó lín yǔ gōng。
bái yī cāng gǒu zì qiān biàn,
hé nián shí bā jūn wèi gōng。
- 上一篇:思与君别来
- 下一篇:题刘推府湖山归隐诗卷