过贾太傅庙遗址
(明代)童冀
洛阳年少古希有,谁其荐之河南守。声名一日倾京师,汉廷无人出其右。
是时天下方治平,朝廷柄用皆老成。惟生新进谈世事,开口磊落令人惊。
流涕未已复太息,绛灌诸人岂相嫉。不愆不忘循旧章,法令纷更果何益。
一官迢递来长沙,承恩又看梁园花。寝薪书上痛时弊,鵩鸟赋成悲日斜。
当时未识治安策,宣室何劳问前席。汉家礼乐兴百年,身后时方用儒术。
武皇锐志追古先,待诏金马非才贤。使生当时偶未死,致治三代良非难。
我闻古人任黄耇,大器由来晚成就。举世皆知非汉文,惟我独怜生不寿。
空山落日寒烟昏,千年遗庙无复存。荒庭古井久不食,寒泉一勺㪺芳荪。
我生已是千载后,老去惟知懒开口。致身富贵须少年,独立乾坤重搔首。
《过贾太傅庙遗址》拼音标注
guò jiǎ tài fù miào yí zhǐ
luò yáng nián shǎo gǔ xī yǒu,
shúi qí jiàn zhī hé nán shǒu。
shēng míng yī rì qīng jīng shī,
hàn tíng wú rén chū qí yòu。
shì shí tiān xià fāng zhì píng,
zhāo tíng bǐng yòng jiē lǎo chéng。
wéi shēng xīn jìn tán shì shì,
kāi kǒu lěi luò lìng rén liáng。
líu tì wèi yǐ fù tài xī,
jiàng guàn zhū rén qǐ xiāng jí。
bù qiān bù wàng xún jìu zhāng,
fǎ lìng fēn gèng guǒ hé yì。
yī guān tiáo dì lái cháng shā,
chéng ēn yòu kàn liáng yuán huā。
qǐn xīn shū shàng tòng shí bì,
fú niǎo fù chéng bēi rì xié。
dāng shí wèi shì zhì ān cè,
xuān shì hé láo wèn qián xí。
hàn jiā lǐ lè xīng bǎi nián,
shēn hòu shí fāng yòng rú zhú。
wǔ huáng rùi zhì zhūi gǔ xiān,
dài zhào jīn mǎ fēi cái xián。
shǐ shēng dāng shí ǒu wèi sǐ,
zhì zhì sān dài liáng fēi nán。
wǒ wén gǔ rén rèn huáng gǒu,
dà qì yóu lái wǎn chéng jìu。
jǔ shì jiē zhī fēi hàn wén,
wéi wǒ dú lián shēng bù shòu。
kōng shān luò rì hán yān hūn,
qiān nián yí miào wú fù cún。
huāng tíng gǔ jǐng jǐu bù shí,
hán quán yī sháo 㪺 fāng sūn。
wǒ shēng yǐ shì qiān zài hòu,
lǎo qù wéi zhī lǎn kāi kǒu。
zhì shēn fù gùi xū shǎo nián,
dú lì gān kūn zhòng sāo shǒu。
- 上一篇:吴贞媛诗
- 下一篇:次前韵奉简范景先先生 其九