盛生诗

(明代)童冀

盛生德茂者,家世乃儒绅。厥兄舍铅椠,吏儒期致身。

微文偶失愤,密网无纵鳞。逮系岸狱中,藁瘗荒江濆。

生时奉菽水,升堂拜慈亲。泣血叩首路,弗惮千里勤。

干戈犹在目,道路蕃棘榛。崎岖霜霰途,涉历踰十旬。

间道负骨归,号恸惊四邻。先垄幸可祔,差慰地下魂。

穷冬十二月,积雪遍郊原。上天忽敷祐,列岫明朝暾。

窀穸甫安厝,浩荡风雪昏。天人良不远,一念至理存。

我思天壤间,手足惟弟昆。周公称上圣,管蔡乃流言。

舜象本同生,谋谟盖都君。前圣且不免,况复后世人。

惟生诗礼家,孝义耳所闻。赵礼昔让肥,艰难贼推仁。

缪彤痛自挝,诸妇感天伦。淮南自贻戚,斗粟悲汉文。

陈思咏豆萁,魏帝伤同根。喟彼叔世士,相视越与秦。

死丧孰孔怀,阋墙诚寡恩。我作盛生诗,庶使薄俗敦。

《盛生诗》拼音标注

shèng shēng shī
shèng shēng dé mào zhě,
jiā shì nǎi rú shēn。
jué xiōng shè qiān qiàn,
lì rú qī zhì shēn。
wēi wén ǒu shī fèn,
mì wǎng wú zòng lín。
dài xì àn yù zhōng,
gǎo yì huāng jiāng fén。
shēng shí fèng shú shǔi,
shēng táng bài cí qīn。
qì xiě kòu shǒu lù,
fú dàn qiān lǐ qín。
gān gē yóu zài mù,
dào lù fán jí zhēn。
qí qū shuāng xiàn tú,
shè lì yú shí xún。
jiān dào fù gǔ gūi,
hào tòng liáng sì lín。
xiān lǒng xìng kě fù,
chà wèi dì xià hún。
qióng dōng shí èr yuè,
jī xuě biàn jiāo yuán。
shàng tiān hū fū yòu,
liè xìu míng zhāo tūn。
zhūn xì fǔ ān cuò,
hào dàng fēng xuě hūn。
tiān rén liáng bù yuǎn,
yī niàn zhì lǐ cún。
wǒ sī tiān rǎng jiān,
shǒu zú wéi dì kūn。
zhōu gōng chēng shàng shèng,
guǎn cài nǎi líu yán。
shùn xiàng běn tóng shēng,
móu mó gài dū jūn。
qián shèng qiě bù miǎn,
kuàng fù hòu shì rén。
wéi shēng shī lǐ jiā,
xiào yì ěr suǒ wén。
zhào lǐ xī ràng féi,
jiān nán zéi tūi rén。
móu tóng tòng zì zhuā,
zhū fù gǎn tiān lún。
huái nán zì yí qī,
dǒu sù bēi hàn wén。
chén sī yǒng dòu qí,
wèi dì shāng tóng gēn。
kùi bǐ shū shì shì,
xiāng shì yuè yǔ qín。
sǐ sāng shú kǒng huái,
xì qiáng chéng guǎ ēn。
wǒ zuò shèng shēng shī,
shù shǐ bó sú dūn。