后和陶诗 其四
(明代)童冀
白日下平陆,北风号枯桑。尘沙动地起,眯目扬秕糠。
我行在中野,况乃久休粮。解装憩逆旅,笛声感山阳。
旧游尽陈迹,抚事增永伤。故山不可见,忧来忽无方。
世事讵有涯,且复陶一觞。
《后和陶诗 其四》拼音标注
hòu hé táo shī qí sì
bái rì xià píng lù,
běi fēng hào kū sāng。
chén shā dòng dì qǐ,
mǐ mù yáng bǐ kāng。
wǒ xíng zài zhōng yě,
kuàng nǎi jǐu xīu liáng。
jiě zhuāng qì nì lv̌,
dí shēng gǎn shān yáng。
jìu yóu jǐn chén jī,
fǔ shì zēng yǒng shāng。
gù shān bù kě jiàn,
yōu lái hū wú fāng。
shì shì jù yǒu yá,
qiě fù táo yī shāng。