莫士元画
(明代)童冀
天下几人画古松,近代独称唐棣好。莫郎棣也里中子,每见虬枝惊绝倒。
闭门一月坐风雨,败壁颓垣恣挥扫。不知何年得神助,意匠经营出天巧。
晴窗示我双松图,满幅烟云生缥缈。高堂六月无炎蒸,飒飒悲风起林杪。
蛟龙欲雨动鳞甲,虎豹挐空奋牙爪。孤根盘盘踞厚地,高标落落撑晴昊。
叹息徂徕久荆棘,何处丘原存合抱。客边忽遇许玄度,要我林泉共幽讨。
君家弁山古云麓,岁岁耕云种碧草。松根茯苓如斗大,便拟服食思轻矫。
只恐明堂须栋梁,长材未许山林老。
《莫士元画》拼音标注
mò shì yuán huà
tiān xià jī rén huà gǔ sōng,
jìn dài dú chēng táng dì hǎo。
mò láng dì yě lǐ zhōng zǐ,
měi jiàn qíu zhī liáng jué dǎo。
bì mén yī yuè zuò fēng yǔ,
bài bì túi yuán zì hūi sǎo。
bù zhī hé nián dé shén zhù,
yì jiàng jīng yíng chū tiān qiǎo。
qíng chuāng shì wǒ shuāng sōng tú,
mǎn fú yān yún shēng piǎo miǎo。
gāo táng lìu yuè wú yán zhēng,
sà sà bēi fēng qǐ lín miǎo。
jiāo lóng yù yǔ dòng lín jiǎ,
hǔ bào rú kōng fèn yá zhuǎ。
gū gēn pán pán jù hòu dì,
gāo biāo luò luò chēng qíng hào。
tàn xī cú lái jǐu jīng jí,
hé chù qīu yuán cún hé bào。
kè biān hū yù xǔ xuán dù,
yào wǒ lín quán gòng yōu tǎo。
jūn jiā biàn shān gǔ yún lù,
sùi sùi gēng yún zhǒng bì cǎo。
sōng gēn fú líng rú dǒu dà,
biàn nǐ fú shí sī qīng jiǎo。
zhǐ kǒng míng táng xū dòng liáng,
cháng cái wèi xǔ shān lín lǎo。