方壶道人山水歌
(明代)童冀
吾闻瀛海中有方壶山,琼台银阙非人寰。秦皇汉武不可到,何人醉梦游其间。
乃是龙虎山中学仙子,十年辟谷餐芝髓。青天白日无羽翰,肉重骨凡飞不起。
云涛浩渺烟苍茫,海天万里遥相望。神交意会忽有得,身外万事俱亡羊。
归来醉吸三斗墨,净洗胸中旧荆棘。解衣盘礴反闭关,日对云林写萧瑟。
尔来得名三十春,眼高四海空无人。残缯断楮落人世,夜光明月作奇珍。
君不见乐善堂中三尺纸,开眼应须论万里。自言曾是挥洒时,飒飒风烟生笔底。
祗今此境绝代无,却向君家看画图。平生三岛惜未到,拭目始见真方壶。
方壶之山果何处,咫尺波涛隔烟雾。欲从坡老借飞车,钓竿一拂珊瑚树。
《方壶道人山水歌》拼音标注
fāng hú dào rén shān shǔi gē
wú wén yíng hǎi zhōng yǒu fāng hú shān,
qióng tái yín què fēi rén huán。
qín huáng hàn wǔ bù kě dào,
hé rén zùi mèng yóu qí jiān。
nǎi shì lóng hǔ shān zhōng xué xiān zǐ,
shí nián pì gǔ cān zhī sǔi。
qīng tiān bái rì wú yǔ hàn,
ròu zhòng gǔ fán fēi bù qǐ。
yún tāo hào miǎo yān cāng máng,
hǎi tiān wàn lǐ yáo xiāng wàng。
shén jiāo yì hùi hū yǒu dé,
shēn wài wàn shì jù wáng yáng。
gūi lái zùi xī sān dǒu mò,
jìng xǐ xiōng zhōng jìu jīng jí。
jiě yī pán bó fǎn bì guān,
rì dùi yún lín xiě xiāo sè。
ěr lái dé míng sān shí chūn,
yǎn gāo sì hǎi kōng wú rén。
cán zēng duàn chǔ luò rén shì,
yè guāng míng yuè zuò qí zhēn。
jūn bù jiàn lè shàn táng zhōng sān chǐ zhǐ,
kāi yǎn yìng xū lùn wàn lǐ。
zì yán céng shì hūi sǎ shí,
sà sà fēng yān shēng bǐ dǐ。
zhī jīn cǐ jìng jué dài wú,
què xiàng jūn jiā kàn huà tú。
píng shēng sān dǎo xī wèi dào,
shì mù shǐ jiàn zhēn fāng hú。
fāng hú zhī shān guǒ hé chù,
zhǐ chǐ bō tāo gé yān wù。
yù cóng pō lǎo jiè fēi chē,
diào gān yī fú shān hú shù。