教坊中呈原问官

(宋代)安道

骨肉相离旧业荒,一心何忍去归娼。泪垂心箸辞官舍,步敛金莲入教坊。

览镜幸无倾国色,向人休学倚门妆。春来雨露宽如海,嫁得刘郎胜阮郎。

《教坊中呈原问官》拼音标注

jiào fāng zhōng chéng yuán wèn guān
gǔ ròu xiāng lí jìu yè huāng,
yī xīn hé rěn qù gūi chāng。
lèi chúi xīn zhù cí guān shè,
bù liàn jīn lián rù jiào fāng。
lǎn jìng xìng wú qīng guó sè,
xiàng rén xīu xué yǐ mén zhuāng。
chūn lái yǔ lù kuān rú hǎi,
jià dé líu láng shèng ruǎn láng。