南乡子 华亭吊古

(宋代)安道

风雨满长亭,鹤唳滩头梦未平。故国王孙头处去,伤情,烟月空濛白苎城。

往事恨飘零,江上青山云自横。闻说莼鲈秋更好,凄清,漫忆风流张步兵。

《南乡子 华亭吊古》拼音标注

nán xiāng zǐ huá tíng diào gǔ
fēng yǔ mǎn cháng tíng,
hè lì tān tóu mèng wèi píng。
gù guó wáng sūn tóu chù qù,
shāng qíng,
yān yuè kōng méng bái méng chéng。
wǎng shì hèn piāo líng,
jiāng shàng qīng shān yún zì héng。
wén shuō chún lú qīu gèng hǎo,
qī qīng,
màn yì fēng líu zhāng bù bīng。