官捕虎行
(宋代)滕岑
世无壮士力扼虎,群虎食人人莫御。
上官付之无奈何,悬赏谩令招猎户。
猎户徒肾逐麕麂,初非法中虎匠比。
心胆既怯赏又轻,谁肯向前判一死。
官遣弓兵相助佐,猎户见之气先挫。
心忧得赏为所分,眼见有虎容渠过。
弓兵散在村落中,村民鸡犬为一空。
四足之虎未可捕,两足之人与虎同。
真虎为患时一出,人虎为患朝连久。
东乡闻虎在西邻,人虎又向西乡集。
野外晡时即掩关。椎苏不复更登山。
人虎难避愈真虎,纵为虎食不闻官。
上官付之无奈何,悬赏谩令招猎户。
猎户徒肾逐麕麂,初非法中虎匠比。
心胆既怯赏又轻,谁肯向前判一死。
官遣弓兵相助佐,猎户见之气先挫。
心忧得赏为所分,眼见有虎容渠过。
弓兵散在村落中,村民鸡犬为一空。
四足之虎未可捕,两足之人与虎同。
真虎为患时一出,人虎为患朝连久。
东乡闻虎在西邻,人虎又向西乡集。
野外晡时即掩关。椎苏不复更登山。
人虎难避愈真虎,纵为虎食不闻官。
《官捕虎行》拼音标注
guān bǔ hǔ xíng
shì wú zhuàng shì lì è hǔ,
qún hǔ shí rén rén mò yù。
shàng guān fù zhī wú nài hé,
xuán shǎng mán lìng zhāo liè hù。
liè hù tú shèn zhú jūn jǐ,
chū fēi fǎ zhōng hǔ jiàng bǐ。
xīn dǎn jì qiè shǎng yòu qīng,
shúi kěn xiàng qián pàn yī sǐ。
guān qiǎn gōng bīng xiāng zhù zuǒ,
liè hù jiàn zhī qì xiān cuò。
xīn yōu dé shǎng wèi suǒ fēn,
yǎn jiàn yǒu hǔ róng qú guò。
gōng bīng sàn zài cūn luò zhōng,
cūn mín jī quǎn wèi yī kōng。
sì zú zhī hǔ wèi kě bǔ,
liǎng zú zhī rén yǔ hǔ tóng。
zhēn hǔ wèi huàn shí yī chū,
rén hǔ wèi huàn zhāo lián jǐu。
dōng xiāng wén hǔ zài xī lín,
rén hǔ yòu xiàng xī xiāng jí。
yě wài bū shí jí yǎn guān。
zhūi sū bù fù gèng dēng shān。
rén hǔ nán bì yù zhēn hǔ,
zòng wèi hǔ shí bù wén guān 。