次韵欧公残杏

(宋代)滕岑

春风虽高却不寒,扶杖起散腰脚顽。
昨朝阴晦忽开霁,造物变化胡可原。
休嫌出游日色薄,大胜坐听檐声潺。
百岁光阴人易老,一年时节春易阑。
但知良辰合大醉,岂羡显官乘高轩。
桃花飘零李花在,垂柳嫋娜芳草繁。
谁能有药扶我足,使我郊野穷跻攀。
山公接{上四下离}自倒着,吾发已秃久不冠。

《次韵欧公残杏》拼音标注

cì yùn ōu gōng cán xìng
chūn fēng sūi gāo què bù hán,
fú zhàng qǐ sàn yāo jiǎo wán。
zuó zhāo yīn hùi hū kāi jì,
zào wù biàn huà hú kě yuán。
xīu xián chū yóu rì sè bó,
dà shèng zuò tīng yán shēng chán。
bǎi sùi guāng yīn rén yì lǎo,
yī nián shí jié chūn yì lán。
dàn zhī liáng chén hé dà zùi,
qǐ xiàn xiǎn guān chéng gāo xuān。
táo huā piāo líng lǐ huā zài,
chúi lǐu niǎo nuó fāng cǎo fán。
shúi néng yǒu yào fú wǒ zú,
shǐ wǒ jiāo yě qióng jī pān。
shān gōng jiē { shàng sì xià lí } zì dǎo zháo,
wú fā yǐ tū jǐu bù guān 。