题德如海上人听松轩

(明代)陶宗仪

定起忽闻风雨生,危枝只恐鹤巢倾。苍虬枝鬣嘘天籁,翠浪掀空送海声。

一派笙簧秋淅沥,千官环佩玉琮琤。我家亦有閒庭院,不及山窗分外清。

《题德如海上人听松轩》拼音标注

tí dé rú hǎi shàng rén tīng sōng xuān
dìng qǐ hū wén fēng yǔ shēng,
wēi zhī zhǐ kǒng hè cháo qīng。
cāng qíu zhī liè xū tiān lài,
cùi làng xiān kōng sòng hǎi shēng。
yī pài shēng huáng qīu xī lì,
qiān guān huán pèi yù cóng chēng。
wǒ jiā yì yǒu xián tíng yuàn,
bù jí shān chuāng fēn wài qīng。