松斋为玉峰秀上人赋

(明代)陶宗仪

上人远自海东来,为爱青松到处栽。花落石床閒不扫,声和天籁定初回。

折将席上为谈柄,留向山中具法材。几欲裹茶林下煮,高斋赋咏亦幽哉。

《松斋为玉峰秀上人赋》拼音标注

sōng zhāi wèi yù fēng xìu shàng rén fù
shàng rén yuǎn zì hǎi dōng lái,
wèi ài qīng sōng dào chù zāi。
huā luò shí chuáng xián bù sǎo,
shēng hé tiān lài dìng chū húi。
zhé jiāng xí shàng wèi tán bǐng,
líu xiàng shān zhōng jù fǎ cái。
jī yù guǒ chá lín xià zhǔ,
gāo zhāi fù yǒng yì yōu zāi。