寒碧轩为玉岩琏上人赋

(明代)陶宗仪

花惟薝卜树旃檀,地位清高眼界宽。云彩半分冰鉴碧,天光倒浸露壶寒。

静凭曲槛湔凡趣,宴坐曾轩习止观。本性空明犹湛水,未教风外起波澜。

《寒碧轩为玉岩琏上人赋》拼音标注

hán bì xuān wèi yù yán lián shàng rén fù
huā wéi zhán bǔ shù zhān tán,
dì wèi qīng gāo yǎn jiè kuān。
yún cǎi bàn fēn bīng jiàn bì,
tiān guāng dǎo jìn lù hú hán。
jìng píng qū jiàn jiān fán qù,
yàn zuò céng xuān xí zhǐ guān。
běn xìng kōng míng yóu zhàn shǔi,
wèi jiào fēng wài qǐ bō lán。