慰个人 其一

(清代)孙原湘

已苦鸳鸯锦翼分,祇留弱息慰文君。罡风又夺明珠去,从此孤身似片云。

《慰个人 其一》拼音标注

wèi gè rén qí yī
yǐ kǔ yuān yāng jǐn yì fēn,
qí líu ruò xī wèi wén jūn。
gāng fēng yòu duó míng zhū qù,
cóng cǐ gū shēn sì piàn yún。