海吼
(清代)孙元衡
我闻百物愤恚鸣穹苍,而何有于百谷之王?幽隘搏击成声光,而何有于祝融之汪?
云胡吼怒弥昼夜,震撼鲛室喧龙堂?延听千声无远近,气沴风屯海为运。
穷天拗忿悲莫伸,死地埋忧思欲奋。初时起类渔阳挝,七鲲喷沫开谽谺。
繁响渐臻有嘘噏,万蹄按辔行虚沙。倏如战胜轰千轴,刮乾戾坤为起伏。
漓以山摧熊虎号,砰磕成雷魔母哭。山摧石烂如寒灰,雷霆翻空偶驰逐。
尔乃十日、五日吼不休,使我耳聋心矗矗。或言訇哮由积风,挂席长梢凝碧空。
或言狂潮本澜汗,进则剽沙礐石争来攻,退则馀波呀呷殿成功;
为魁为窟奔海童,朝夕池边历岁月,去来喧寂将毋同。
老农又言徵在雨,黑螭隐见青鼍舞。叫啸年来彻霄汉,炎威千里成焦土。
泱泱海若大难名,我欲问之阻长鲸。水德懦弱惧民玩,庶几赫怒张奇兵。
大贤崇实戒虚声,股肱之喜良非轻。
《海吼》拼音标注
hǎi hǒu
wǒ wén bǎi wù fèn hùi míng qióng cāng,
ér hé yǒu yú bǎi gǔ zhī wáng ?
yōu ài bó jí chéng shēng guāng,
ér hé yǒu yú zhù róng zhī wāng ?
yún hú hǒu nù mí zhòu yè,
zhèn hàn jiǎo shì xuān lóng táng ?
yán tīng qiān shēng wú yuǎn jìn,
qì lì fēng tún hǎi wèi yùn。
qióng tiān ǎo fèn bēi mò shēn,
sǐ dì mái yōu sī yù fèn。
chū shí qǐ lèi yú yáng zhuā,
qī kūn pēn mò kāi hān xiā。
fán xiǎng jiàn zhēn yǒu xū xī,
wàn tí àn pèi xíng xū shā。
shū rú zhàn shèng hōng qiān zhóu,
guā gān lì kūn wèi qǐ fú。
lí yǐ shān cūi xióng hǔ hào,
pēng kē chéng léi mó mǔ kū。
shān cūi shí làn rú hán hūi,
léi tíng fān kōng ǒu chí zhú。
ěr nǎi shí rì 、 wǔ rì hǒu bù xīu,
shǐ wǒ ěr lóng xīn chù chù。
huò yán hōng xiāo yóu jī fēng,
guà xí cháng shāo níng bì kōng。
huò yán kuáng cháo běn lán hàn,
jìn zé piào shā què shí zhēng lái gōng,
tùi zé yú bō yā xiā diàn chéng gōng ; wèi kúi wèi kū bēn hǎi tóng,
zhāo xī chí biān lì sùi yuè,
qù lái xuān jì jiāng wú tóng。
lǎo nóng yòu yán zhēng zài yǔ,
hēi chī yǐn jiàn qīng tuó wǔ。
jiào xiào nián lái chè xiāo hàn,
yán wēi qiān lǐ chéng jiāo tǔ。
yāng yāng hǎi ruò dà nán míng,
wǒ yù wèn zhī zǔ cháng jīng。
shǔi dé nuò ruò jù mín wán,
shù jī hè nù zhāng qí bīng。
dà xián chóng shí jiè xū shēng,
gǔ gōng zhī xǐ liáng fēi qīng。