放怀 其二

(清代)孙元衡

一岁芝三秀,千年桃始花。徘徊迟速间,椒庭问仙家。

熟诵灌顶经,何必餐流霞。露葵与朝槿,可以啜其葩。

海邦有山蓣,名曰文来瓜。嫩绿含松粉,甘香胜胡麻。

时蔬多木本,四序摘新芽。充盘以适意,灵异非所誇。

《放怀 其二》拼音标注

fàng huái qí èr
yī sùi zhī sān xìu,
qiān nián táo shǐ huā。
pái huái chí sù jiān,
jiāo tíng wèn xiān jiā。
shú sòng guàn dǐng jīng,
hé bì cān líu xiá。
lù kúi yǔ zhāo jǐn,
kě yǐ chuò qí pā。
hǎi bāng yǒu shān yù,
míng yuē wén lái guā。
nèn lv̀ hán sōng fěn,
gān xiāng shèng hú má。
shí shū duō mù běn,
sì xù zhāi xīn yá。
chōng pán yǐ shì yì,
líng yì fēi suǒ kuā。