松厓歌寄方方伯寿卿
(明代)孙一元
吾闻徂徕之山,巀嶭高万丈,上有古松千高蟠踞厓之颠。
白日行天不到地,苍藤翠茑倒挂相钩连。皴皮剥落根半露,偃盖反走枝相缠。
下有元精山灵秘流膏,入土今千年。樵人牧竖不敢伐,乃知神物天能全。
阴厓半夜起蛟蠖,哀壑万里含云烟。世间此木不见用,偃蹇独卧空山前。
只今大厦将倾圮,风雨无庇真堪怜。呜呼安得此木供采用,能令四海苍生重熙然。
《松厓歌寄方方伯寿卿》拼音标注
sōng yá gē jì fāng fāng bó shòu qīng
wú wén cú lái zhī shān,
jiē è gāo wàn zhàng,
shàng yǒu gǔ sōng qiān gāo pán jù yá zhī diān。
bái rì xíng tiān bù dào dì,
cāng téng cùi niǎo dǎo guà xiāng gōu lián。
cūn pí bō luò gēn bàn lù,
yǎn gài fǎn zǒu zhī xiāng chán。
xià yǒu yuán jīng shān líng mì líu gāo,
rù tǔ jīn qiān nián。
qiáo rén mù shù bù gǎn fá,
nǎi zhī shén wù tiān néng quán。
yīn yá bàn yè qǐ jiāo huò,
āi hè wàn lǐ hán yún yān。
shì jiān cǐ mù bù jiàn yòng,
yǎn jiǎn dú wò kōng shān qián。
zhǐ jīn dà shà jiāng qīng pǐ,
fēng yǔ wú bì zhēn kān lián。
wū hū ān dé cǐ mù gōng cǎi yòng,
néng lìng sì hǎi cāng shēng zhòng xī rán。