春日自警
(宋代)孙应时
春风吹尽一川冰,野色山光弄晚晴。
节物荣枯能几许,人生寒暑正堪惊。
百围松桧秋毫壮,千丈罗纨尽寸成。
饱食安眠欲何用,傍徨终夜月华明。
节物荣枯能几许,人生寒暑正堪惊。
百围松桧秋毫壮,千丈罗纨尽寸成。
饱食安眠欲何用,傍徨终夜月华明。
《春日自警》拼音标注
chūn rì zì jǐng
chūn fēng chūi jǐn yī chuān bīng,
yě sè shān guāng nòng wǎn qíng。
jié wù róng kū néng jī xǔ,
rén shēng hán shǔ zhèng kān liáng。
bǎi wéi sōng kuài qīu háo zhuàng,
qiān zhàng luō wán jǐn cùn chéng。
bǎo shí ān mián yù hé yòng,
bàng huáng zhōng yè yuè huá míng 。
- 上一篇:山居一首僧廉一清过访作赠
- 下一篇:答陈子序庠见贻