剑门行

(宋代)孙应时

两崖夹道立削铁,涧水悲鸣浅飞雪。
上有石城连天横,剑戟相磨气明灭。
出门下瞰山盘纡,石磴斗落十丈饮。
敌来仰首不得上,百万渠能当一夫。
井蛙未识河山广,分明到此生狂想。
岂知天险乃误人,祸首子阳终衍昶。
渭水秦川指顾中,剑门空复老英雄。
传檄将军真得意,落星愁杀卧龙翁。

《剑门行》拼音标注

jiàn mén xíng
liǎng yá jiā dào lì xuē tiě,
jiàn shǔi bēi míng qiǎn fēi xuě。
shàng yǒu shí chéng lián tiān héng,
jiàn jǐ xiāng mó qì míng miè。
chū mén xià kàn shān pán yū,
shí dèng dǒu luò shí zhàng yǐn。
dí lái yǎng shǒu bù dé shàng,
bǎi wàn qú néng dāng yī fū。
jǐng wā wèi shì hé shān guǎng,
fēn míng dào cǐ shēng kuáng xiǎng。
qǐ zhī tiān xiǎn nǎi wù rén,
huò shǒu zǐ yáng zhōng yǎn chǎng。
wèi shǔi qín chuān zhǐ gù zhōng,
jiàn mén kōng fù lǎo yīng xióng。
chuán xí jiāng jūn zhēn dé yì,
luò xīng chóu shā wò lóng wēng 。