读晦翁遗文悽怆有作

(宋代)孙应时

先生千载人,浩气隘穹壤。
早薄声利交,超然傲尘鞅。
饮酒读离骚,追游必豪克。
风月饱高吟,云泉擅奇赏。
切骨痛国雠,嚼齿愤奸党。
纵谈天下事,一一如指掌。
敛意师圣贤,精心玩图象。
全体极浑涵,灵极妙充养。
昭昭陈轨辙,坦坦辟榛莽。
陶熔就醇粹,鞭策收勉强。
瞿聃息遁辞,关谁大遗响。
师道屹尊严,人材兴倜傥。
宸纶欢廉靖,朝迹惎忠谠。
康庐委符竹,越绝畀英荡。
刍牧活饥惸,天日快幽枉。
命义信行藏,风标何肮脏。
晚来侍细旃,时益异畴曩。
孤踪反山从,百怪纪夔魍。
先生一澹然,几微宁怏怏。
冬曦暖袍屦,秋风飒几杖。
尚可淑后来,可言遂长往。
{左口右癸}离思远道,殷勤愧殊关。
常怀订群疑,忍独拜遗像。
感旧日萧瑟,出门增惝怳。
一致无古倔,肆世均俯仰。
微言在遗墨,没齿抱遐想。
末路诚刺促,中扃故弘敞。
惟善不可诬。惟恶不可长。
百年非所知,常如侍函丈。
题计自激昂,山川悲莽苍。

《读晦翁遗文悽怆有作》拼音标注

dú hùi wēng yí wén qī chuàng yǒu zuò
xiān shēng qiān zài rén,
hào qì ài qióng rǎng。
zǎo bó shēng lì jiāo,
chāo rán ào chén yǎng。
yǐn jǐu dú lí sāo,
zhūi yóu bì háo kè。
fēng yuè bǎo gāo yín,
yún quán shàn qí shǎng。
qiē gǔ tòng guó chóu,
jiáo chǐ fèn jiān dǎng。
zòng tán tiān xià shì,
yī yī rú zhǐ zhǎng。
liàn yì shī shèng xián,
jīng xīn wán tú xiàng。
quán tǐ jí hún hán,
líng jí miào chōng yǎng。
zhāo zhāo chén gǔi chè,
tǎn tǎn pì zhēn mǎng。
táo róng jìu chún cùi,
biān cè shōu miǎn qiáng。
jù dān xī dùn cí,
guān shúi dà yí xiǎng。
shī dào yì zūn yán,
rén cái xīng tì tǎng。
chén lún huān lián jìng,
zhāo jī jì zhōng dǎng。
kāng lú wěi fú zhú,
yuè jué bì yīng dàng。
chú mù huó jī qióng,
tiān rì kuài yōu wǎng。
mìng yì xìn xíng cáng,
fēng biāo hé háng zāng。
wǎn lái shì xì zhān,
shí yì yì chóu nǎng。
gū zōng fǎn shān cóng,
bǎi guài jì kúi wǎng。
xiān shēng yī dàn rán,
jī wēi níng yàng yàng。
dōng xī nuǎn páo jù,
qīu fēng sà jī zhàng。
shàng kě shú hòu lái,
kě yán sùi cháng wǎng。
{ zuǒ kǒu yòu gǔi } lí sī yuǎn dào,
yīn qín kùi shū guān。
cháng huái dìng qún yí,
rěn dú bài yí xiàng。
gǎn jìu rì xiāo sè,
chū mén zēng chǎng huǎng。
yī zhì wú gǔ jué,
sì shì jūn fǔ yǎng。
wēi yán zài yí mò,
méi chǐ bào xiá xiǎng。
mò lù chéng cì cù,
zhōng jiōng gù hóng chǎng。
wéi shàn bù kě wú。
wéi è bù kě cháng。
bǎi nián fēi suǒ zhī,
cháng rú shì hán zhàng。
tí jì zì jī áng,
shān chuān bēi mǎng cāng 。