和顶山前韵

(宋代)孙应时

小山摇落故凄凉,想象登临野兴长。
万里晴空初雁入,一年好景又橙黄。
极须痛饮偿秋节,生怕疏钟报夕阳。
搔首故园归未得,荒篱寒菊为谁香。

《和顶山前韵》拼音标注

hé dǐng shān qián yùn
xiǎo shān yáo luò gù qī liáng,
xiǎng xiàng dēng lín yě xīng cháng。
wàn lǐ qíng kōng chū yàn rù,
yī nián hǎo jǐng yòu chéng huáng。
jí xū tòng yǐn cháng qīu jié,
shēng pà shū zhōng bào xī yáng。
sāo shǒu gù yuán gūi wèi dé,
huāng lí hán jú wèi shúi xiāng 。