孙生康祖从予海陵予荐之滁守赵叔明之门送以

(宋代)孙应时

洙泗诸公游,参实少且鲁。
谁知一贯学,其进乃甚武。
儒生多山野,此事亦已古。
儇儇细儿黠,往往车上舞。
后生识取舍,百不能四五。
子兮何为者,独行事踽踽。
嗟我离师友,岁月渐莽齿。
子辱从之游,未必免聋瞽。
淮丞少官事,吏散日亭午。
藜羹共脱粟,本不计客主。
亲年当喜惧,药裹属覼缕。
劳子辞我去,天寒无乃苦。
滁阳贤太守,岂弟民父母。
青山照城郭,广厦庇风雨。
子往事佔毕,可但费樽俎。
窗明棐几净,坚坐勿规户。
交情贵胆肝,师道在规矩。
何妨坐椎钝,未可心媚妩。
万里须坚车,百步要疆弩。
书来说新功,吾欺俟习羽。

《孙生康祖从予海陵予荐之滁守赵叔明之门送以》拼音标注

sūn shēng kāng zǔ cóng yú hǎi líng yú jiàn zhī chú shǒu zhào shū míng zhī mén sòng yǐ
zhū sì zhū gōng yóu,
cān shí shǎo qiě lǔ。
shúi zhī yī guàn xué,
qí jìn nǎi shén wǔ。
rú shēng duō shān yě,
cǐ shì yì yǐ gǔ。
xuān xuān xì ér xiá,
wǎng wǎng chē shàng wǔ。
hòu shēng shì qǔ shè,
bǎi bù néng sì wǔ。
zǐ xī hé wèi zhě,
dú xíng shì jǔ jǔ。
jiē wǒ lí shī yǒu,
sùi yuè jiàn mǎng chǐ。
zǐ rǔ cóng zhī yóu,
wèi bì miǎn lóng gǔ。
huái chéng shǎo guān shì,
lì sàn rì tíng wǔ。
lí gēng gòng tuō sù,
běn bù jì kè zhǔ。
qīn nián dāng xǐ jù,
yào guǒ shǔ luó lv̌。
láo zǐ cí wǒ qù,
tiān hán wú nǎi kǔ。
chú yáng xián tài shǒu,
qǐ dì mín fù mǔ。
qīng shān zhào chéng guō,
guǎng shà bì fēng yǔ。
zǐ wǎng shì zhàn bì,
kě dàn fèi zūn zǔ。
chuāng míng fěi jī jìng,
jiān zuò wù gūi hù。
jiāo qíng gùi dǎn gān,
shī dào zài gūi jǔ。
hé fáng zuò zhūi dùn,
wèi kě xīn mèi wǔ。
wàn lǐ xū jiān chē,
bǎi bù yào jiāng nǔ。
shū lái shuō xīn gōng,
wú qī sì xí yǔ 。