雪窦妙高峰诗

(宋代)孙应时

绝壑高岩面面雄,一峰孤起白云中。
山连飞瀑斜通寺,人在危栾半倚空。
把酒登临非易得,题诗摹写最难工。
谁知妙意无穷尽,都在幽人全笛风。

《雪窦妙高峰诗》拼音标注

xuě dòu miào gāo fēng shī
jué hè gāo yán miàn miàn xióng,
yī fēng gū qǐ bái yún zhōng。
shān lián fēi pù xié tōng sì,
rén zài wēi luán bàn yǐ kōng。
bǎ jǐu dēng lín fēi yì dé,
tí shī mó xiě zùi nán gōng。
shúi zhī miào yì wú qióng jǐn,
dū zài yōu rén quán dí fēng 。