挽诸葛寿之 其一

(宋代)孙应时

幼学蒙题品,童心托弟兄。过从十年足,悃款一家情。

无力宽贫病,传书隔死生。西风吹客泪,万里寸心明。

《挽诸葛寿之 其一》拼音标注

wǎn zhū gé shòu zhī qí yī
yòu xué méng tí pǐn,
tóng xīn tuō dì xiōng。
guò cóng shí nián zú,
kǔn kuǎn yī jiā qíng。
wú lì kuān pín bìng,
chuán shū gé sǐ shēng。
xī fēng chūi kè lèi,
wàn lǐ cùn xīn míng。