端午侍母氏饮有怀二兄偶阅二苏是日高安唱和慨然用韵

(宋代)孙应时

簿书束缚人,挥汗日亭午。平生世念薄,问子何自苦。

佳辰相寻过,乐事稀可数。拨置为亲寿,菖花糁盘黍。

欢言记时节,风俗自荆楚。独嗟我常棣,不得同笑语。

杨梅应正熟,筀笋堪自煮。对床负归约,枕流惭乃祖。

会当誓丘墓,畏出如畏虎。莫作两苏公,空言终龃龉。

《端午侍母氏饮有怀二兄偶阅二苏是日高安唱和慨然用韵》拼音标注

duān wǔ shì mǔ shì yǐn yǒu huái èr xiōng ǒu yuè èr sū shì rì gāo ān chàng hé kǎi rán yòng yùn
bù shū shù fú rén,
hūi hàn rì tíng wǔ。
píng shēng shì niàn bó,
wèn zǐ hé zì kǔ。
jiā chén xiāng xún guò,
lè shì xī kě shù。
bō zhì wèi qīn shòu,
chāng huā sān pán shǔ。
huān yán jì shí jié,
fēng sú zì jīng chǔ。
dú jiē wǒ cháng dì,
bù dé tóng xiào yǔ。
yáng méi yìng zhèng shú,
gùi sǔn kān zì zhǔ。
dùi chuáng fù gūi yuē,
zhěn líu cán nǎi zǔ。
hùi dāng shì qīu mù,
wèi chū rú wèi hǔ。
mò zuò liǎng sū gōng,
kōng yán zhōng jǔ yǔ。