还成都

(宋代)孙应时

匹马关山不自怜,归来巾几更萧然。
剑门南北等为客,木偶东西聊听天。
未省繁华宽旅思,可将奔走负流年。
夜凉早梦秋风起,催上山阴万里船。

《还成都》拼音标注

huán chéng dū
pǐ mǎ guān shān bù zì lián,
gūi lái jīn jī gèng xiāo rán。
jiàn mén nán běi děng wèi kè,
mù ǒu dōng xī liáo tīng tiān。
wèi shěng fán huá kuān lv̌ sī,
kě jiāng bēn zǒu fù líu nián。
yè liáng zǎo mèng qīu fēng qǐ,
cūi shàng shān yīn wàn lǐ chuán 。