和曾舜卿
(宋代)孙应时
晚风吹散雨垂垂,一榻萧然枕独欹。
秋燕悄如当去客,夜虫还是可怜时。
我怀松菊归难早,君趁莼鲈喜可知。
已叹曲高如白雪,更烦墨妙写乌丝。
秋燕悄如当去客,夜虫还是可怜时。
我怀松菊归难早,君趁莼鲈喜可知。
已叹曲高如白雪,更烦墨妙写乌丝。
《和曾舜卿》拼音标注
hé céng shùn qīng
wǎn fēng chūi sàn yǔ chúi chúi,
yī tà xiāo rán zhěn dú yī。
qīu yàn qiǎo rú dāng qù kè,
yè chóng huán shì kě lián shí。
wǒ huái sōng jú gūi nán zǎo,
jūn chèn chún lú xǐ kě zhī。
yǐ tàn qū gāo rú bái xuě,
gèng fán mò miào xiě wū sī 。